Gia Đình Cuộc Sống - Family & Life

GIA ĐÌNH

Mẹ chồng tặng 20 cây vàng giả cho con dâu ngày cưới, câu đáp trả của cô gái khiến bà sững sờ

“Đây là 20 cây vàng giả thôi chứ không phải vàng thật đâu, cô đừng ảo tưởng lấy chồng giàu có đầy vàng đeo người rồi mai mang hết về cho nhà mẹ đẻ đâu”.

“Đây là 20 cây vàng giả thôi chứ không phải vàng thật đâu, cô đừng ảo tưởng lấy chồng giàu có đầy vàng đeo người rồi mai mang hết về cho nhà mẹ đẻ đâu”. (Ảnh minh họa)

Ngày Thiện đưa Thúy về ra mắt mẹ mình bà Hậu đã không ưng ý bạn gái của con trai mình. Gia đình bà giàu có nhờ buôn bán 3 đời nay nên không bao giờ bà chấp nhận cho đứa con trai duy nhất trong nhà lấy một cô vợ nhà quê như thế cả, thông gia phải môn đăng hậu đối chứ không thể chênh lệch như thế được.

2 năm bà tìm mọi cách phản đối con trai và Thúy nhưng cuối cùng vẫn đành phải chấp nhận cho con cưới cô gái đó vì Thiện đã tuyên bố rằng mẹ không cho con vẫn cưới. Bằng mặt nhưng không bằng lòng, bà Hậu nghĩ Thúy đã bỏ bùa mê cho con trai bà và muốn vào nhà bà làm dâu chỉ với mục đích moi tiền nhà bà mang về nhà mình mà thôi.

Bà Hậu đồng ý làm đám cưới nhưng không mời bạn bè trong giới làm ăn vì bản thân bà thấy ngượng ngùng trước họ. Bà không thể khoe thông gia quần áo nhà quê xộc xệch với họ được thế nên bà giấu hết chỉ có vài người thân thích trong gia đình tới dự và bà con quanh nhà.

Bà Hậu đồng ý làm đám cưới nhưng không mời bạn bè trong giới làm ăn vì bản thân bà thấy ngượng ngùng trước họ. (Ảnh minh họa)

Lúc đầu ai cũng nghĩ Thúy lấy chồng thành phố giàu như vậy thì sẽ có dàn siêu xe đón dâu, tiệc cưới sẽ được tổ chức ở nhà hàng sang trọng và đông đủ khách mời. Nhưng trái ngược hoàn toàn, mọi thứ đều được chuẩn bị rất sơ sài, ngày cưới chỉ có xe hoa và một chiếc xe 7 chỗ về đón dâu và đưa thẳng về nhà trai. Vài chiếc bàn được dọn ra ngoài sân tiếp khách gọi là cho có thủ tục.

Thúy hoàn toàn choáng váng về những gì nhà chồng làm trong đám cưới của mình, nhưng cô cũng tự an ủi bản thân rằng sau đám cưới cô sẽ chứng minh cho cả nhà chồng thấy mình lấy chồng là vì tình yêu chứ không phải vì tiền. Bản thân cô tự lo được cho cuộc sống của cô chứ không hề nghĩ tới chuyện ăn bám.

Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó, lúc mẹ chồng lên trao vàng mới làm Thúy choáng váng nhất. Bà cầm bộ trang sức lên trao cho con dâu trước mặt thông gia, vài người họ hàng nhà gái và nhà trai, bà không giấu diếm nói luôn với con dâu: “Đây là 20 cây vàng giả thôi chứ không phải vàng thật đâu, cô đừng ảo tưởng lấy chồng giàu có đầy vàng đeo người rồi mai mang hết về cho nhà mẹ đẻ đâu”.

Câu nói của mẹ chồng khiến Thúy sững sờ mất 30 giây nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và trả lời mẹ chồng: “Giả hay thật không quan trọng, đây là thứ mẹ trao trong ngày cưới là tình cảm của mẹ con xin nhận. Nhưng con hứa sẽ biến số vàng giả này thành vàng thật và thậm chí còn để nó tăng lên theo cấp số nhân, xin mẹ cứ tin ở con”.

Bà Hậu sững sờ khi nghe con dâu quê nói câu đó. Bà thật không ngờ, cứ nghĩ nghe xong câu của bà hoặc là Thúy sẽ khóc hoặc là cô sẽ đối đáp lại bằng những câu hỗn láo cơ nhưng thứ mà bà nghe được lại không phải như vậy. Thúy đúng là cô gái cứng rắn và có bản lĩnh, tự dưng bà Hậu thấy cay cay khóe mắt, con trai bà đã tìm đúng vợ rồi.

Bà Hậu ôm chầm lấy con dâu, từ ngày con trai bà yêu Thúy đây là lần đầu tiên bà thấy vui đến như vậy. Và Thúy cũng đã giữ đúng lời hứa của cô trong ngày cưới, sau 5 năm làm dâu Thúy đã giúp mẹ chồng cai quản 5 cửa hàng buôn bán đồ gia dụng làm ăn lớn mạnh không ngừng.

Đúng là số vàng cô làm ra cho nhà chồng đã gấp rất nhiều lần số vàng mà mẹ chồng tặng hôm cưới, mà là vàng giả chứ không phải vàng thật. Tuy nhiên số vàng giả hôm đó cô vẫn giữ lại làm kỉ niệm đó như là động lực để cô phấn đấu.

Giờ đi đâu người ta cũng thấy bà Hậu quấn quýt bên con dâu không rời. Bà còn gửi tiền về quê cho thông gia xây căn nhà to nhất xã. Bố mẹ Thúy được mở mày mở mặt vì có cô con gái giỏi giang.

Rơi nước mắt với món quà của mẹ chồng ngày cuối năm

Ngày đầu tiên về làm dâu, trước mặt cả gia đình và cả đoàn nhà gái, mẹ chồng tôi chỉ nói với tôi một điều…

Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố Đà Nẵng, trong một gia đình công chức bình thường. Nếu phải tóm tắt cuộc đời mình trong hai chữ, chắc hẳn đó phải là hai chữ “bình thường”. Bố mẹ tôi là công chức nhà nước, có cuộc sống không giàu cũng chẳng nghèo, chẳng phải hạnh phúc viên mãn cũng chẳng phải mâu thuẫn gì to lớn.
Tôi nhan sắc bình thường, học hành bình thường, mọi thứ đều bình thường. Rồi tôi đỗ vào một trường Đại học thuộc hàng… bình thường ở ngay Đà Nẵng. Cuộc sống cứ vậy đều đặn trôi qua. Ai bảo nó tẻ nhạt cũng đúng, mà mỹ miều cho rằng nó an nhiên, tự tại cũng chẳng sai. Nhưng quan trọng là tôi cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống bình thường mà ông trời ban cho mình. Có bố mẹ để yêu thương, để nũng nịu, có cô em gái “hột gà hột vịt” để cùng nhau làm nhiều điều ngớ ngẩn của lũ con gái, có bạn bè để tụ tập… Và rồi có anh – người đàn ông sẽ đi bên cạnh tôi suốt cuộc đời – cũng là một người bình thường chẳng có gì nổi bật.

3
( ảnh minh họa ) 

Anh sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Bố mẹ cũng là công chức nhà nước. Cũng vì học hành… bình thường và muốn thử sức với cuộc sống tự lập nên anh vào Đà Nẵng học đại học. Chúng tôi quen nhau, yêu nhau rồi kết hôn cũng nhẹ nhàng như vậy. Trước khi cưới, tôi chuyển ra Hà Nội công tác. Cưới xong, chúng tôi ở cùng với bố mẹ chồng vì anh là con út, các anh chị đều đã lập gia đình và ở riêng. Thú thực là tôi cũng có chút run bởi đọc báo rồi nghe mọi người nói chuyện, tôi hơi sợ cảnh làm dâu Bắc. Đặc biệt, mẹ chồng tôi lại là con gái Hà Nội gốc, nữ công gia chánh phải nói là hàng đỉnh. Nhưng cuộc sống gia đình của tôi lại rất nhẹ nhàng, chẳng có chút gì căng thẳng.
Ngày đầu tiên về làm dâu, trước mặt cả gia đình và cả đoàn nhà gái, mẹ chồng tôi chỉ nói với tôi một điều: “Mẹ không ghê gớm, không cực đoan và cũng chẳng phải hiền lắm đâu. Nhưng làm dâu mẹ dễ lắm. Mẹ chỉ cần con dâu mẹ hai chữ thôi, đấy là BIẾT ĐIỀU”.
Quả như lời mẹ nói, bà không xét nét con cái, không bắt tôi phải thế này thế kia nhưng cũng không dễ dãi. Bà vẫn nấu món ăn Bắc, tôi dần dần cũng quen với khẩu vị của cả nhà. Những hôm cuối tuần, bà bảo tôi đổi vị nấu món Đà Nẵng cho cả nhà thưởng thức. Hay có những buổi, theo thói quen, nấu món gì đó tôi lại dùng mắm nêm, lạc vị, bà chẳng quát mắng, chỉ cười bảo: “Thôi ăn thử, không hợp thì thôi.” Bà dẫn tôi đến chơi khắp lượt họ hàng, bạn bè thân thiết để giới thiệu, để “ra đường nhỡ đụng xe đừng có mà cãi nhau”.
Năm đầu làm dâu trôi qua nhẹ nhàng vậy. Chúng tôi chưa có ý định có em bé, mẹ cũng chẳng nói gì. Cái Tết đầu tiên ở nhà chồng, tôi tủi thân, nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ những ngày Tết hai chị em tíu tít làm đủ món bánh vớ vẩn. Tôi gọi điện về chúc Tết bố mẹ rồi chẳng hiểu sao cứ thế khóc tu tu như một đứa trẻ. Mẹ chồng tôi đi qua, vô tình nhìn thấy, bà lặng lẽ đứng cạnh tôi, nói: “Ngày xưa lúc mới lấy bố con, chỉ cách nhà ông bà ngoại có mấy cây số thôi mà Tết đến mẹ cũng buồn lắm, cũng khóc như mưa. Rồi phải quen thôi con à, biết làm sao được. Mình thân đàn bà thiệt thòi lắm”. Tôi như được an ủi phần nào. Rồi thì Tết cũng qua.
Lại một cái Tết nữa gần đến. Tôi lần lữa không biết có nên xin bố mẹ chồng về Đà Nẵng ăn Tết không. Tết dương lịch, mẹ chồng tôi làm bữa cơm tất niên, tụ họp đầy đủ con cháu. Tôi lại có chút chạnh lòng nhớ bố mẹ. Em gái tôi cũng mới lấy chồng, vậy là giờ chỉ có hai ông bà lủi thủi. Rồi ít nữa đến Tết nguyên đán, lại hai thân gia ăn Tết với nhau.

4
( ảnh minh họa )

Ăn cơm xong, mẹ tôi gọi cả nhà vào bàn uống nước. Mẹ cầm một bao lì xì to, lại gần tôi và bảo: “Năm nay mẹ lì xì cái út sớm. Con mở ra đi”. Vợ chồng tôi chưa hết ngạc nhiên, bóc phong bao mẹ đưa, tôi lặng người, nước mắt cứ thế tuôn ra, tôi ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở. Cả nhà không hiểu có chuyện gì thì mẹ bảo: “Con nào cũng là con, cha mẹ nào cũng là cha mẹ. Tết nhất, bố mẹ nào cũng muốn con cái sum vầy. Nhưng thôi, bố mẹ ở đây còn có các anh các chị với các cháu, bố mẹ con năm nay ăn Tết một mình đấy”. Thì ra mẹ đã mua vé máy bay cho hai vợ chồng tôi về Đà Nẵng ăn Tết.
“Mẹ mua cho chúng mày vé khứ hồi luôn rồi. Mồng 3 lại về đây với mẹ. Ăn chơi nốt năm nay đi, năm sau thì cho tôi đứa cháu!”.
Hình dung ra cảnh bố mẹ ngỡ ngàng đón vợ chồng tôi trước giao thừa mà tôi thấy lòng mình rộn ràng. Không kiềm chế được mình, tôi ôm mẹ rồi khóc nức nở.
Theo Khám Phá
PinIt

BÀI ĐẶC BIỆT