Gia Đình Cuộc Sống - Family & Life

TIN TỨC

Những hậu quả ảnh hưởng đến sức khoẻ nếu bạn cứ buồn triền miên

Nhìn em, tôi thấy chẳng có chút sức sống. Không phải chỉ em thiếu sức sống, mà sự gầy gò và buồn buồn của em làm tôi thấy cuộc đời mất ánh sáng.

Hôm nọ tôi gặp một cô gái 20 tuổi, cao 1m57 nhưng chỉ nặng có 40kg. Tôi hỏi sao để gầy vậy em? Em bảo, em không biết nữa. Tôi lại hỏi em bị áp lực công việc à? Em cười bảo: dạ không. Tôi hỏi em bị bệnh gì à? Em bảo cũng không nốt.

Nhưng mỗi ngày em chỉ ăn 2 bữa mà mỗi bữa chỉ có lưng bát rồi ăn vài thứ linh tinh. Đêm ngủ em thường khó ngủ mà còn hay thức giấc nữa. Nhìn em, tôi thấy chẳng có chút sức sống. Không phải chỉ em thiếu sức sống, mà sự gầy gò và buồn buồn của em làm tôi thấy cuộc đời hết sức sống.

Buồn chẳng để làm gì.

Người buồn là người bệnh

Nói theo dân gian thì:

– Một người mà tinh thần buồn phiền chán nản thì sẽ luôn thấy khó chịu với mọi người xung quanh, đặc biệt là những người hay vui cười.

– Họ ăn không thấy ngon, xem phim không thấy vui, nằm trên giường khó ngủ chỉ thấy đau lưng, mỏi cổ, thấy mệt.

– Hệ tiêu hóa kém dẫn đến hấp thu dinh dưỡng kém, lâu dần cơ thể mỗi ngày tiều tụy hơn một chút rồi trở nên gầy ốm, kém duyên, kém sắc lúc nào không hay.

Buồn phiền khiến bạn ít ăn, mỗi ngày lại tiều tụy đi một ít.

Nói theo các bác sĩ thì:

– Một nghiên cứu đăng trên tạp chí Molecular Psychiatry nhận định khi buồn chán, não giải phóng các chất hóa học tương tự thuốc phiện để bù đắp, khiến hoạt động của hệ miễn dịch bị cản trở, đẩy cao nguy cơ mắc bệnh tim mạch, đột quỵ và hội chứng chuyển hóa.

– Nỗi buồn càng kéo dài, các hóc-môn gây stress như cortisol càng tăng. Kết quả là đường huyết, huyết áp, chất lượng giấc ngủ bị xóa trộn. Họ dễ đau đầu, đau cơ khớp.

– Nghiên cứu năm 2013 của tờ Plos One phát hiện tâm trạng xấu khiến bạn muốn ăn thực phẩm có vị đắng, ngọt hoặc chua. Điều này dẫn đến thiếu hụt dưỡng chất, về lâu dài thậm chí gây ra huyết áp cao cùng bệnh tim.

– Tệ hơn, nỗi buồn của bạn còn kéo theo người thân lây tâm trạng, nhất là vợ/chồng.

Buồn có tính chất lây lan, nên đừng buồn!

Đừng phóng đại những nỗi buồn phiền

Nhiều người luôn tự cho mình là kém may mắn trong cuộc sống, nhưng thật ra hoàn cảnh của họ còn may mắn hơn biết bao nhiêu người. Điều đáng nói là, chúng ta phải có suy nghĩ và thái độ trước những nỗi buồn khổ ấy như thế nào? Chúng ta không thể buồn chỉ để… buồn.

Những đau khổ, buồn phiền, thất vọng chỉ là một phần trong cuộc sống, chứ không phải là tất cả cuộc sống của bạn. Cho nên, bạn tuyệt đối đừng bao giờ phóng đại những phiền não của mình, vì bản thân việc phóng đại như vậy có thể làm che khuất những gì tốt đẹp trong cuộc sống mà bạn đang có hoặc sẽ có.

Đừng để nỗi buồn trở thành hình ảnh thường trực của bạn.

Người trẻ hãy bỏ cái tôi của mình và đừng nên “sống trên mây”, cũng đừng sống mông lung ảo giác. Đặc biệt là các cô gái thường hay buồn chuyện tình cảm, hoặc tự nhiên thấy buồn, buồn không hiểu lý do, buồn đâm ra so sánh. Đừng làm tổn thương mình và bố mẹ vì những việc không đâu.

Để hết buồn, phải nắm bắt lấy thực tại, mạnh mẽ cho qua và luôn tìm niềm vui mới. Biết được mình muốn gì, phấn đấu vì điều đó, khi sống có mục đích và không phụ thuộc vào cảm xúc của ai, bạn sẽ chẳng bao giờ buồn buồn kiểu như vậy nữa.

Nhớ nhé bạn, chẳng ai thích ở gần người buồn, hoặc bạn chỉ rước được những người cũng buồn giống bạn mà thôi. Mỗi khi buồn hãy tự hỏi: “Buồn được cái gì, buồn để làm gì?”. Buồn chẳng được gì cả, vậy thì vui và tươi lên nào!

Theo Yan

Vì sao người lương thiện hay gặp nỗi buồn và trắc trở?

Trong lúc tuyệt vọng tôi đã tìm đến một bậc thầy để dọ hỏi: “Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên gặp khổ, trong khi những người ác sống thoải mái quá vậy?”

Người thầy hiền hòa nhìn người một lúc rồi nói:

“Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, chắc trong tâm phải đang ôm giữ ác ý nào đó. Nếu một người nội tâm không có điều ác, người này sẽ không có cảm giác thống khổ. Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự. Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác”.

Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự.

Có cảm giác như bị xúc phạm và không phục, tôi nói:

“Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!”

Thầy trả lời:

“Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con còn tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con”.

Tôi nói:

“Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này; trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục; một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng; người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…”
Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình. Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:

PinIt

BÀI ĐẶC BIỆT